Tôi làm tuyến Trung – Việt từ năm 2018, nhận cả hai đường: gom hàng lẻ và chính ngạch. Nên tôi không có lý do gì để lái bạn về một phía — đường nào công ty tôi cũng làm. Điều tôi muốn là bạn chọn đúng đường cho đúng lô hàng, vì chọn sai thì hoặc tốn công giấy tờ không cần thiết, hoặc đến lúc cần chứng từ lại không có.
Đường gom hàng lẻ (dân buôn quen gọi tiểu ngạch): hàng của nhiều khách được gom chung chuyến ở đầu Trung Quốc, đối tác bên đó lo đóng bao và khai báo để hàng thông quan, về đến Việt Nam thì tách ra giao từng người. Người mua nhận hàng mà không có bộ chứng từ nhập khẩu đứng tên mình.
Đường chính ngạch: lô hàng đi với hoá đơn và tờ khai hải quan — nghĩa là có bộ chứng từ đầy đủ cho chính lô hàng đó. Đổi lại, người nhập phải kê khai rõ từng dòng hàng của mình: hàng gì, chất liệu gì, bao nhiêu đơn vị.
| Chứng từ | Gom hàng lẻ: không có bộ chứng từ đứng tên bạn. Chính ngạch: có hoá đơn, tờ khai cho lô hàng của bạn. |
|---|---|
| Kê khai | Gom hàng lẻ: gần như không phải làm gì. Chính ngạch: bạn phải kê khai từng dòng hàng — công ty tôi có file mẫu và hướng dẫn từng cột để khách điền đúng ngay từ đầu. |
| Nhãn phụ | Hàng nhập khẩu muốn bán ra thị trường phải có nhãn phụ tiếng Việt trước khi lưu thông — đây là nghĩa vụ của người nhập khẩu theo quy định về nhãn hàng hoá. Đi chính ngạch có bộ chứng từ thì phần này làm bài bản được. |
| Kênh bán được | Kênh nào đòi hoá đơn, chứng từ đầu vào — bán cho doanh nghiệp, vào chuỗi, lên sàn dạng gian hàng chính hãng — thì hàng phải có nguồn gốc giấy tờ, tức phải đi chính ngạch. Bán lẻ thông thường thì đường gom vẫn đang là lựa chọn phổ biến. |
Vì nó hợp với đơn nhỏ: vài kiện đặt trên Taobao, 1688, Pinduoduo, hàng thử mẫu, hàng bán lẻ. Không phải tự kê khai, không phải ôm giấy tờ — đặt hàng xong chỉ việc chờ nhận. Với người mới bắt đầu, đánh đơn mẫu nhỏ bằng đường này để thử thị trường là cách vào nghề ít rủi ro vốn nhất.
Thường là khi việc buôn bán lớn lên. Ba dấu hiệu tôi thấy rõ nhất ở khách của mình:
1 — Khách của bạn bắt đầu đòi hoá đơn. Bán cho công ty, vào chuỗi cửa hàng, làm gian hàng cần chứng minh nguồn gốc — không có chứng từ đầu vào là tắc.
2 — Lô hàng đủ lớn và đều đặn. Đã đánh nguyên lô, nguyên container theo nhịp ổn định thì bộ chứng từ đàng hoàng giúp bạn ngủ ngon hơn nhiều so với đi từng chuyến không giấy tờ.
3 — Muốn làm thương hiệu lâu dài. Hàng có nguồn gốc, có nhãn phụ chuẩn chỉnh là nền để đi đường dài — khó làm ngược lại khi đã bán tràn ra thị trường.
Thử mẫu bằng đường gom hàng lẻ — mẫu nào bán chạy và kênh bán cần chứng từ thì chuyển lô lớn sang chính ngạch. Đừng làm ngược: đừng đánh lô lớn khi chưa chắc đầu ra, và đừng cố bán vào kênh cần hoá đơn bằng hàng không chứng từ.
Công ty tôi làm cả hai đầu việc này hằng ngày: gom hàng lẻ cho chủ shop, và nhập nguyên container chính ngạch cho doanh nghiệp, xưởng sản xuất — có hệ thống quản lý riêng cho dòng hàng chính ngạch và file mẫu kê khai hướng dẫn khách điền từng cột.
Chúng tôi hướng dẫn khách kê khai đúng và đủ thông tin hàng của mình, nhưng không tư vấn mã HS, thuế suất hay thủ tục thay cơ quan chức năng — những phần đó thuộc về cơ quan nhà nước và đơn vị tư vấn chuyên trách. Đơn vị nào hứa "lo trọn cả thuế lẫn mã" một cách dễ dãi, bạn nên hỏi kỹ lại.
Tuỳ kênh bán và loại hàng của bạn. Nguyên tắc dễ nhớ: kênh nào đòi hoá đơn, chứng từ đầu vào thì hàng phải có nguồn gốc giấy tờ. Chưa chắc thì nhắn tôi mô tả hàng và kênh bán, tôi nói thẳng đường nào hợp.
Việc chính của bạn là kê khai đúng từng dòng hàng — hàng gì, chất liệu, số lượng. Công ty tôi gửi file mẫu và hướng dẫn từng cột; điền đúng ngay từ đầu thì lô hàng đi êm.
Không. Phần khai báo ở đầu Trung Quốc do đối tác bên đó làm với cơ quan chức năng của họ; phần thuế, mã HS thuộc cơ quan nhà nước và đơn vị tư vấn chuyên trách. Chúng tôi làm đúng phần của mình: vận chuyển, kho bãi, giao hàng và hướng dẫn kê khai.